i re-post this to my personal blog to re-visit whenever my trust issues peak. the long and emotional piece of writing below belongs to Hieu – a smart and know-that-he-is-smart junior that i am just blessed to meet on my maturity journey.
__________________
“NẾU MUỐN NÓI CHUYỆN THÌ CỨ GỌI CHỊ NHA!”
Sếp mình hay bảo mọi người gặp nhau trong đời vì có duyên hoặc có nghiệp. Nhưng chắc có nhiều khi nghiệp – duyên 2 phía đảo chiều vì như mình gặp chị Hương thì đó là duyên của mình nhưng lại là nghiệp của chị Hương vậy ![]()
Nghiệp bắt đầu từ cuộc thi U*** năm ấy thì nhiều người cũng biết rồi, nhưng kể vậy cho dramatic chứ thật ra tụi mình không quen nhau từ đó mà là một ngày nọ chị inbox mình happy new year theo template sẵn, và từ đó tụi mình get-to-know (?)
Chị Hương với mình là một người khá kì cục và tràn ngập mâu thuẫn.
Chị xúi mình inbox Linkedin giám đốc công ty N****** để nhờ anh xem bài và khiếu nại tới cùng trong cuộc thi N** khi mình rớt mà không phục, nhưng cũng chính chị bảo mình là solution hay thì có ích gì, em phải chấp nhận là storytelling của em thấy ghê và thực tế người ta chỉ quan tâm đến storytelling chứ không phải solution & content.
Chị gọi điện 2 tiếng đồng hồ nghe mình khóc lóc khi công ty *** đá mình và bảo em không hợp làm mkt vì mình ko thích networking. Chị bảo là em đừng để những cái unfair judgement làm mình self-doubting và personalities như em chị thấy vẫn có người làm mkt okelah. Vậy mà một ngày nọ trong Pizza 4P’s chị bảo là nếu mày không thay đổi cái tính đó đi thì không có làm được ở đâu đâu ![]()
Còn thêm n ví dụ khác và chắc vẫn đang counting. Nhiều khi mình nghĩ chắc do chị cũng drama và mean như mình (hồi đó) nên thuận nước đẩy thuyền xong đến một lúc thấy thuyền đi xa quá lương tâm cắn rứt thì quyết định phản bội niềm vui drama để ending bằng cách dạy cho mình cái gì mới là đúng thiệt.
Nói đùa vậy chứ mình cảm thấy biết ơn khi chị luôn ‘handle’ mình như vậy. Chị lắng nghe và đồng tình khi mình desperate nhất, emotional nhất, vulnerable nhất, không bao giờ bảo em sai rồi, luôn đứng về phía mình. Và đến một khi mình đã đủ bình tĩnh hơn thì chị sẽ thẳng thừng dội một gáo nước lạnh vào mình về reality cuộc đời là như thế nào và em cần phải thay đổi ra sao.
Nói như vậy không có nghĩa là chị Hương phủ nhận sự khác biệt và nỗ lực không bị ‘đồng hóa’ của mình. Chị chỉ đơn giản kéo mình ra khỏi ảo tưởng rằng mình chỉ cần tiếp tục sống đúng như con người mình rồi một ngày nào đó reality cũng sẽ trở thành như mình mong đợi. Và đến khi mình chấp nhận hiện thực đó chị sẽ chỉ ra cho mình những vùng xám giữa 2 lựa chọn ngược chiều, để mình vẫn là chính mình và vẫn dung hòa được với thực tế không dễ gì thay đổi.
Có lẽ vì vậy nên chị Hương với mình cũng là một ngoại lệ. Tính mình từ nhỏ đã không thích dựa dẫm vào ai. Phàm là không quá bí bách sẽ không thích nhờ vả ai một cái gì. Khó khăn thì tự mình vượt qua rồi đi tiếp. Nhưng biết chị Hương rồi thì khác. Vì gọi chị Hương lúc nào cũng bắt máy. Và nói chuyện với chị Hương xong lúc nào cũng bình tĩnh. Nên mới có một chiều tháng 9 dắt xe ra khỏi MPlaza thì gọi ngay cho chị để khóc lóc. Hay một sáng nọ gay gắt với interviewer xong thì gọi chị để than thân trách phận. Khổ thân chị Hương chắc cũng phải sống cùng sự tiêu cực của mình 9-10 tháng liên tục mãi mới đến một ngày tháng 5 mới được nhắn cho mình câu “chị cảm thấy tự hào về mày”.
Hai chị em đều cợt nhả và hay mean với đời nên ít khi nói với nhau câu nào cho tử tế. Nên là nhân dịp chị Hương nhận vơ mình là đồng nghiệp để tặng quà farewell rồi thì sẵn mình đăng hình quà cũng phải viết caption cho tử tế, mình muốn nói cảm ơn với chị Hương đã ở bên mình những lúc mình thấy tệ nhất và nếu chị Hương bảo mình giúp chị Hương tin vào Authenticity thì chị chính là một người đã bảo vệ sự Authenticity đấy của mình
