default mode or privileges for diamond membership @ belief

(english below)

tin tưởng: chế độ mặc định hay quyền lợi thành viên kim cương?

chưa có may mắn được bổ nhiệm thành bố mẹ, nhưng hòm hòm thì mình cũng có 27 kinh nghiệm làm con hơi ngoan. có một hai năm nào đó, hàng xóm bảo danh sách con nhà người ta cũng có tên mình.

trong vũ trụ của mình, một biểu hiện thường gặp của một người con hơi ngoan là, vòi bố mẹ mua điện thoại. sớm trổ thì là cấp 2, muộn màng thì là cấp 3. niềm tin của mình ngày đó rất rõ ràng là điện thoại với hơn nghìn bài hát và chế độ chụp hình tự sướng có ảnh hưởng mật thiết đến số lượng tình iu gà bông thời áo trắng.

nhưng dù mình đã vận dụng toàn bộ bí kíp ăn vạ, câu trả lời của bố mẹ vẫn luôn là – không. mình đã từng cảm thấy rất tệ, trách bố mẹ không tin tưởng mình mỗi khi mình cần nhất. những lần trách móc vì bố mẹ không tin tưởng mình đó vẫn xảy ra trong một thời gian dài, dưới nhiều hình thức và nội dung khác nhau, duy chỉ có kết quả là không đổi.

già thêm một chút, bắt đầu bay nhầm vào các vũ trụ lớn là đại học và đi làm, mình nhận ra rằng mình cũng bắt đầu có biểu hiện thiếu tin tưởng nơi người khác, đặc biệt trong những dự án mà mình tâm huyết.

mình ngần ngừ khi giao một thiết kế cho một người mới. bạn ấy không nắm rõ tinh thần của chương trình như mình. lỡ bạn ấy làm chậm, làm sai thì sao?

sếp cũ của mình nói rằng mình đừng nghĩ đến dự án lớn khi việc ngày thường làm còn ngất xuống ngất lên.

hơi muộn nhưng còn hơn không, mình nhận ra rằng đôi lúc cao hứng, chuyện nhỏ, loài người sẽ ban phát sự tin tưởng miễn phí và có giới hạn, giống việc mua hai gói Lipton được tặng một bình nước ở UShop.

nhưng ngoài những trường hợp đó, niềm tin không phải là chế độ mặc định, mà là quyền lợi dành cho hạng kim cương. cần nỗ lực để tích điểm, cần tần suất và cường độ để thăng hạng.

từ ngày vỡ ra bài học đó, mình bắt đầu thay đổi cách trò chuyện với bố mẹ, thay vì đòi hỏi sự tin tưởng, mình chuẩn bị một bài thuyết trình 3 hình thức: 1 phút, 10 phút, 1 tiếng để chứng minh rằng điều đó có ý nghĩa với mình như thế nào. và, kết quả tốt hơn nhiều.

và đây là một số bài học của mình để xây dựng niềm tin trong công việc và cuộc sống:

1. do not throw free samples away – làm hết sức từ các cơ hội miễn phí

— “cách em làm một thứ, là cách em làm tất cả mọi thứ.” (sếp cũ). các cuộc trò chuyện bé tí, những webinar nho nhỏ bên lề của một cuộc thi lớn, viết tóm tắt cuộc họp – tất cả những thứ nho nhỏ, ít ai để chú tâm đó sẽ góp sức không nhỏ.

2. negotiate on key milestones – đặt ra mục tiêu kèm thời gian cụ thể.

— nếu thật sự đó là điều quan trọng, là đam mê cả đời, việc kiên nhẫn và cố gắng trong 21 ngày, trong 1 tháng, trong 3 tháng, trong 6 tháng không hề là một đòi hỏi quá đáng. thử trò chuyện với bố mẹ hoặc sếp rằng mình sẽ làm X để chứng minh rằng mình xứng đáng có được Y trong thời gian Z xem.

3. build a network of credited endorsers – chủ động chia sẻ và tìm kiếm người ủng hộ uy tín.

— cũng là việc mình ngại nhất vì nghe kiểu khai thác mối quan hệ có chủ đích 🙂. một hồi thì mình nhận ra mình thật sự thương, mong muốn được học hỏi từ các anh chị. anh chị cũng rất cần được nghe chia sẻ để hiểu thêm về thế hệ chúng mình. mình tiếp nhận chuyện này với tâm thế cởi mở hơn.

cũng sẽ là câu trả lời cho câu hỏi của một em bé, trở thành UFLP (management trainee) thì khác gì so với thực tập sinh.bên cạnh các yếu tố hữu hình (lương tốt, công ty tốt tiếng, đồng nghiệp tốt bụng), thì việc bạn đã cố gắng hết sức trong một cơ hội miễn phí (quá trình tuyển dụng), dấn thân vào một lộ trình thử thách với cột mốc rõ ràng (bị nhắc liên tục) và cuối cùng là, nhận được sự chứng thực từ các C-Level (final interview – phỏng vấn cuối) của một công ty sẽ giúp bạn nhận được nhiều niềm tin hơn trong một thời gian ngắn hơn.điều đó không có nghĩa là một bạn thực tập sinh sẽ không có được niềm tin đó nếu bạn nỗ lực. chỉ đơn giản khó phủ nhận chuyện là đó là một bệ phóng thật sự tốt (công ty iu đang mở đơn ở đây: bit.ly/3lVXmwg)

at the end of the day – đến cuối cùng thì, sự tin tưởng giữa người và người chỉ thật sự có được khi hành động đuổi kịp lời ra.

và chắc chỉ có ở gia đình, bạn mới có muôn vàn lần thử và sai, và học. còn ở những vũ trụ khác, may mắn thì sẽ có vài lần thử và sai, và học, nhưng nhìn chung là, khó xỉu.


__________________


i have not yet been lucky enough to become a mother, yet i did have 27 year experience being a decent child (i suppose?).

in my universe, an expected behavior from a decent child is asking his or her parent for a brand new smartphone. i mean, who wouldn’t want to own a fancy smartphone with thousand songs and selfie mode.

back in those days, i certainly knew that my parent could afford one, yet their answer was constantly no, regardless of my critical reasons. i took all possible solutions, from cold war, skipping meals to even, puppy face.

i felt bad at that time, blamed my parent for not trusting me every single time i needed them the most.

that type of conflicts kept happening back and forth with different formats and similar result: my parent and i disagree on our point of view.

as i grew up a little more and started to blend in bigger universes, namely university and workplace. i suddenly realized that i had stepped into “parenting mode” with a few certain projects.

i hesitated to let a team member design the key visuals, because i knew for sure that i understood the product at its best, and i had never seen any portfolio from this person. what if they messed it up?

i hesitated to let a team member conduct the presentation, because he did not perform well in our small talks.

my ex-boss told me that i should not think much about the strategic project if i could not get small daily task done. and i surely brought that mindset with me.

a little late but better than never, i realize that belief is earned, not distributed freely. though yes, there are free samples sometimes.

i tried changing the way i communicate with my parent, from expecting for their full trust, to proactively prove how their trust can help me become a better person and be more happy with specific reasons.

and it just works.

below is some of my personal advice to the one who want to gain the trust:

  1. take advantages of freebies: the way you do one thing is the way you do most of the things. small and daily actions can contribute greatly to an overall performance rating.
  2. have conversation and negotiate on key milestones: 21 days or 1 month if you are a children and 3 to 6 months if you are an employee. have conversations with your parents and share that you wish that the next 21 day can prove your resilience with the project.
  3. ensure the credibility of endorser: teacher, senior… build a network who understand you enough to write you reference letter.

and from the trust owner, please do give samples, trust our resilience.

eventually, trust is earned when actions meet words.


Leave a comment