An interview @ life lesson

năm 2018, mình từng tham gia một buổi phỏng vấn. buổi phỏng vấn ấy vẫn là một trong cuộc trò chuyện theo mình mãi về sau này, đại ý tóm tắt phần quan trọng là:

“anh hết câu hỏi rồi. em có câu hỏi gì dành cho anh không?”

“… không hẳn là một câu hỏi chuyên môn, nhưng mà, lúc rảnh rỗi, anh hay làm gì ạ?”

“humh… anh có một cái kính viễn vọng ở nhà. anh ngắm sao, và đọc về vũ trụ.”

“ồ, em cũng thích ngắm trời đêm đầy sao lắm ạ, mỗi tội Sài Gòn nhiều ánh đèn quá, cũng hơi khó nhìn thấy sao. vũ trụ cũng là chủ đề em thích, dù không hẳn là hướng khoa học, mà là hướng hơi… tâm linh, tâm lý – astrology nếu anh có từng nghe ạ. anh có lý do đặc biệt nào không ạ?”

“ừ, mỗi lần đọc và nhìn, anh thấy mình nhỏ bé. tập đoàn dù có là unicorn, dù có lớn hơn thế nào đi nữa, cũng kết lại một khoảnh khắc ngắn. nên anh bình thản hơn, bớt tự đặt cho mình nhiều áp lực hơn, cũng mở lòng với nhiều ý tưởng và cơ hội hơn.”

đó là một trong những lần hiếm hoi mà mình – một “em bé” (bé thật, ngày đó vừa hết thực tập sinh) may mắn được nghe một “người lớn” (lớn thật, là C-Level của một nơi to to) nói về những chắt lọc rất đời như vậy.

đến giờ, rất nhiều tích cực trong đời mình đến từ khoảnh khắc ấy, một khoảnh khắc nhắc nhở mình nhìn lên bầu trời và lắng nghe lời nhắn nhủ từ vũ trụ.

nhắn nhủ rằng chúng mình thật bé, chúng mình đừng chọn gánh gồng tất cả vũ trụ này.

nhắn nhủ rằng vũ trụ thật to, chúng mình ai rồi cũng sẽ tìm thấy khoảnh khắc của riêng mình, không gian của riêng mình, hành trình của riêng mình.

những ngày này, khi NASA và bạn Webb chiều lòng người bằng những thước ảnh lấp lắng, khi những cuộc trò chuyện vội vàng nhưng đầy yêu thương lướt qua, mình nghĩ rằng mình cần viết.

___________

“Who are we?

Just a speck of dust within the galaxy.”

(dịch vội:

“thế chúng mình là ai?

có chăng chỉ là một đốm bụi sáng nhỏ trong thiên hà hùng vĩ.”)

___________

#28prism


Leave a comment