the thing about LGBTQI+

“này, mày biết không, anh là gay.”

“ooo, thật ra em cũng có đoán già đoán non…”

“thế tại sao mày không bao giờ hỏi anh?”

“…vì dù anh thích ai, em cũng không bao giờ thay đổi cách em thích anh, hay là cách em đối xử với anh.”

___

những thành phố nơi mình lớn lên, mọi người không nói nhiều về chuyện “kiểu-như-trên”.

ngẫm lại, mình phát hiện ra việc mình cởi mở với người đồng tính, có công từ những tập truyện tranh từ Clamp và làn sóng Kpop/ Hallyu nở rộ vào những năm đó với những fan service, fanfic. các ấn phẩm truyền thông ấy điểm chung là mô tả tình yêu thật đẹp, nhấn mạnh rằng những người mình thần tượng sẽ được gắn kết với nhau thật lâu.

nhưng phải mãi đến tận lớp 9, mình mới lần đầu tiên được nghe về một người đồng tính ở quanh mình. đó là một người chú đã qua 50 luôn xởi lởi, sẵn sàng hỗ trợ mọi người. nhiều lần khi chú vừa rời đi, mình liền nghe tiếng lào xào “tội ghê, trông ổn vậy mà bê đê.”

và phải đến tháng đầu tiên học Đại Học ở Sài Gòn, mình mới được nghe một người trực tiếp thổ lộ với mình rằng bạn đồng tính.

rồi tần suất cứ thế nhiều lên, đi học, đi làm, ở đâu mình cũng gặp người đồng tính. nhiều người mình quý nhất, cũng là những người đồng tính.

mình dần học được cách nhớ, hiểu, phân biệt, chọn quan điểm và hành động phù hợp. một cách rất tự nhiên, nhưng cũng là rất nhiều thời gian.

trong những buổi cà phê dài với các bạn về chuyện cá nhân, tám phần sẽ chuyện đau lòng: những khoảnh khắc phải chọn lựa giữa tình yêu cá nhân và gia đình, hay cảm giác đau thắt ngực khi sẽ không bao giờ được cưới người mình yêu, hay cảm giác ức giận khi bị bài xích giữa một cộng đồng dù không hề có lỗi. hai phần chuyện vui, cũng là rất nhiều nỗ lực.

những người mạnh mẽ nhất mình biết, phần nhiều cũng là người đồng tính. đơn giản vì những bạn ấy đều là những chiến binh. ngày bé chiến đấu với bản thân để hiểu mình là ai. ngày lớn chiến đấu với thế giới để tìm và bảo vệ những ai hiểu mình.

mình chưa nghĩ rằng sức mình đủ để làm một điều gì đó lớn lao. ngay lúc này đây, mình mong góp sự thấu hiểu, để trận chiến của các bạn ấy trở nên dễ chịu đôi chút.

Một là, mình hiểu rằng bạn vẫn là bạn – chưa từng thay đổi, hoặc có chăng, là thay đổi để không còn phải khóc khi phải cố gắng tỏ ra là một người khác.

Hai là, mình hiểu rằng mình trước và sau khi “biết” bạn thích ai – không cần thay đổi, vì tất cả chúng mình đều là những con người thiết tha được sống.

Ba là, mình hiểu rằng mình cần phải chia sẻ những góc nhìn này của mình với thế giới xung quanh và nhờ cậy mạng xã hội len lỏi thông điệp này đến những người cần – là bạn, hoặc người bạn đang muốn tìm và bảo vệ.

mọi thứ đều cần thời gian.

và mình thương các bạn, rất-rất-rất nhiều.

___________________

#28Prism – tặng L., và nhiều bạn khác nữa. 


Leave a comment