đối diện trường mẫu giáo của mình từng học ngày xưa có một công viên nhỏ.
công viên ấy không lớn, nhưng trong mắt đứa trẻ mình ngày đó, nó là cả một thế giới kỳ diệu.
giữa công viên có một cầu trượt cao, một vài xích đu, một vài bập bênh, một vài trò chơi phổ biến mà mình có thể bắt gặp ở bất kỳ công viên nào, và một cột cờ cao.
và dù nhiều mảnh ký ức về trường mẫu giáo mình đã bắt đầu dần quên (ừ, mình từng nhớ gần như mồn một…), có một mảnh ký ức mình vẫn còn nhớ mãi.
đó là một buổi chiều sau khi kết thúc lớp học, mình và nhỏ bạn thân – Hoàng Lan, chạy ra công viên nhỏ ấy để chơi. sau vài vòng rượt đuổi quanh những trò chơi có sẵn ở công viên, chúng mình leo lêo cột cờ và bắt đầu trò chuyện.
mình kể cho Hoàng Lan nghe về rất nhiều hình dung của mình về tương lai.
tin-được-không?
mình. một đứa nhỏ mẫu giáo, chưa đến 6 tuổi. nói về tương lai.
tương lai ngày bé của mình tin rằng, chúng mình không là duy nhất ở vũ trụ này. rằng một ngày nào đó, một “trái đất” khác sẽ tìm thấy chúng mình, hoặc ngược lại.
tương lai ngày bé của mình cũng tin rằng, mình sẽ lớn lên và làm bất cứ ngành nghề gì ngoại trừ giáo viên (này thì…), vì mình thấy mẹ của mình làm giáo viên rất cực.
tương lai ngày bé của mình cũng tin rằng, mình sẽ tìm thấy một người nào đó trân trọng mình, dù cả là những điểm tốt và những điểm chưa tốt.
và nhiều tương lai khác nữa mà mình cũng tin.
giữa không gian đầy nắng và gió ngày hôm đó với thi thoảng là tiếng lá cờ bay phần phật, hai đứa nhỏ mẫu giáo nói chuyện về tương lai.
“ê Hương, nghe bà nói như thế này thật hay đó.” – Hoàng Lan chống cằm bảo.
và dù sau này khi lớn lên, mình may mắn được nhận thêm rất nhiều lời khen,
thì lời khen đó đến bây giờ vẫn là một trong những lời khen tuyệt vời nhất mà mình từng được nhận. lời khen của một đứa trẻ đơn thuần, lời khen của một người bạn mình thương, và lời khen công nhận rằng tương lai là một thứ thật đáng mong chờ.
và nó không chỉ là một lời khen,
nó còn là nỗi khắc khoải về cảm giác được thoải mái nói lên tất cả những gì mình tin và suy nghĩ mà không bị đánh giá hay phán xét.
học khối xã hội 12 năm, học Luật 4 năm, làm Nhân Sự 5 năm. mình chắc có ngót nghét 20 năm kinh nghiệm phán xét người khác.
để rồi nhận ra là mình không muốn làm như vậy. vì mình biết – mỗi lần mình phán xét người khác, mình cũng đang phán xét chính mình.
bài này thôi chẳng cần actionable, aspirational, hay analytical gì cả.
bài này viết cho mình, để nhắc mình nhớ về em bé ngày xưa mình đã từng là.
mong một ngày nào đó, sẽ quay về bảo với em bé là – này, mình vẫn đang là một, và mình vẫn ổn.
_
tái bút:
bằng một cách nào đó thần kỳ, tuần này, mình tình cờ gặp một nhóm bạn (lạ) cho mình lại cảm giác đó. và nếu họ có đang đọc những dòng này, mình mong họ biết rằng mình đã thật sự trân trọng trải nghiệm được trò chuyện với họ.
#vietdenchet