1. chạm vào một cái cây trăm tuổi.
cũng là khoảnh khắc khiến mình nảy ý tưởng viết nên bài này.
hôm qua mình (lần đầu) đến rừng Nam Cát Tiên. khoảnh khắc được chạm vào cây Tung có tuổi đời được phỏng đoán gần 500 tuổi, với bộ rễ cao vươn đầu, não mình bỗng chạy lại một đoạn phim dài về những giai đoạn lịch sử đã diễn ra trong hơn 500 vừa qua.
về những chiến tranh. về con người. về những thiên tai.
và cái cách mà cây Tung vẫn ở đây – tiếp tục vươn mình sống hiên ngang trong bao thời thế thay đổi đó.
cây Tung khiến mình cảm thấy mình nhỏ bé, và việc được hít thở khí oxi trong lành được tạo nên một phần bởi cây Tung khiến nhiều câu trả lời trong mình bỗng trở nên thông suốt.

2. ngắm nhìn một bầu trời đầy sao.
cũng là một trong những trải nghiệm mà mình rất trân quý ở nước Mỹ: khi cùng với những người em quấn chăn nằm co ro cạnh nhau ở hồ Miccosukee và ôm trọn bầu trời sao vào trong đôi mắt. trong khoảnh khắc ấy, chúng mình kể cho nhau nghe những câu chuyện bẩn bựa, và cả ước mơ, và cả niềm trân trọng sự có mặt của nhau trong đời.
bầu trời sao cũng cho mình cảm giác nhỏ bé như đứng trước cây Tung, nhắc mình về sự vô thường, nhưng nếu cây Tung cho mình đầy năng lượng khám phá, cảm giác về một bầu trời đầy sao lại là sự dịch chuyển trong tĩnh lặng.
ngoài vũ trụ kia không có âm thanh. vậy nếu lòng mình không còn thanh âm áp lực thét gào kia nữa, mình sẽ được kéo về điều gì đây?

3. đọc lại những gì mình đã từng viết.
trong một quyển sổ cũ nào đó hoặc là ở chế độ On This Day của Facebook (và cũng là lý do tại sao mình chưa thể nào rời khỏi mạng xã hội này oizoioi).
mỗi một lần đọc lại những dòng viết của bản thân như dưới, mình lại được nhắc nhở rằng – mình chưa từng chững lại, mà thật đã đi được một hành trình rất xa.
cũng trong vài khoảnh khắc, mình được nhắc nhở rằng: mình vẫn còn đang sống – điều mà mình đã từng mất niềm tin. và được sống đã là một điều kì diệu.
và áp lực tới, có chăng chỉ là một cột mốc khác để đánh dấu rằng mình đang sống, và mình sẽ ổn – điều mà mình không thể chứng minh được, nhưng mình đã tin.

4. đọc lại những gì người khác viết tặng mình.
là một khối vuông gỗ, một tấm podcard, một lá thư viết vội trên khăn giấy, một tấm hình mờ toang.
mỗi con chữ đều nhắc mình về việc mình đang được yêu thương nhiều đến như thế nào, rằng mình xứng đáng, rằng mình đủ tốt, rằng chỉ cần mình lên tiếng – mọi người sẽ ở đây cùng mình vượt qua tất cả những áp lực này.

5. viết, hoặc và, vẽ ra điều khiến mình cảm thấy áp lực.
có chắc chắn hơn 1001 bài viết để nói về việc viết không chỉ giúp mình giải quyết vấn đề tốt hơn thông qua việc hình tượng hóa hoặc kết nối mọi thứ một cách rõ ràng, rành mạch, giảm thiểu các suy nghĩ lan man, phân tán.
nhưng với mình, việc viết còn là cách mình để lại những ‘di sản’ nho nhỏ về hành trình của bản thân.
những di sản nhỏ ấy cho mình cảm giác hữu ích, nhờ niềm tin mong manh rằng những câu chuyện này sẽ may mắn đến với những người tình cờ gặp cùng vấn đề với mình, để họ biết được họ không cô đơn, và rằng có thể có một giải pháp nào đó.
những di sản nhỏ ấy cũng là cho chính mình – cho vài năm nữa, hoặc cho một ngày đẹp trời khi mình lại đánh rơi niềm tin vào bản thân. và mình sẽ quay lại điều số 3 – để thấy rằng mình đã đi được một hành trình thật xa, rằng áp lực đó rồi mình cũng sẽ vượt qua, hoặc chấp nhận để lại bên đường, không mưu cầu nữa.
nói cho cùng, áp lực cũng không hoàn toàn là một cảm xúc xấu.
có chăng, có những ngày áp lực khiến mình quên đi động lực, quên đi môi trường xung quanh, quên đi ý chí của bản thân đã trui rèn.
áp lực vẫn là thứ khiến mình trôi về phía trước.
áp lực vẫn dạy, hoặc nhắc mình về thứ thật sự quan trọng với bản thân mình.
mình vẫn đang học cách trân trọng những áp lực,
hệt như cách mình cũng đang học trân trọng những niềm vui.
______________________
bài viết này là di sản của việc introvert-nhưng-FOMO ở:
- tuần thứ 7 trong thử thách 12 tuần Viết Đều và Hay của Writing On The Internet @ MỞ
- tuần thứ 13 trong thử thách 30 tuần Viết đến chết của biệt đội #Chiếc-Thuyền-Ngoài-Xa.
#wotn #vietdeuvahay #vietdenchet