thế nào là một món ăn ngon?
thế nào là một bông hoa đẹp?
thế nào là một người tài giỏi?
thế nào là một đường thẳng băng?
từ bao giờ mình cần ăn ngon ngày ba bữa?
từ bao giờ mình cần phải cắm vài bình hoa?
từ bao giờ mình chọn tài giỏi là đích đến?
từ bao giờ mình lại cần không sỏi để dợm chân?
rồi từ cần lại thành mong,
từ bao giờ mình mong người sau ăn ngon ngày ba bữa?
từ bao giờ mình mong người sau tận hưởng vài cành hoa?
từ bao giờ mình mong người sau càng tài giỏi?
từ bao giờ mình mong đường mãi rộng và an?
và sau tất cả,
tại sao những điều này quan trọng?
tại sao câu trả lời của mình lại khác đi theo từng tiếng thở dài?
có phải chăng,
mọi thứ bắt đầu từ những niềm tin nhỏ bé?
những niềm tin nhỏ bé rồi sẽ tạo thành động lực bắt đầu?
làm dăm bữa lại dần thành thói quen?
quen dần đều lại tạo nên bản sắc?
bản sắc này rồi sẽ lại soi sáng đường đi?
và nếu có phải chăng không phải – thì câu trả lời sẽ đến từ ai?
là người mình tin, hay người tin mình, hay lại là mình?
và nếu cả cuộc đời này không tìm được đáp án – thì mình rồi sẽ ra sao?
thì chắc thật ra cũng không sao cả.
vì bản thân hành trình đi tìm đáp án đã luôn đủ nhiệm màu,
nhờ những người mình sẽ gặp,
nhờ những trải nghiệm mình sẽ qua,
nhờ những gió, mưa và cầu vồng,
nhờ những bình minh, hoàng hôn, và bầu trời sao lấp lánh.
à và rồi lời cuối,
bạn có để ý khi những câu trả lời thường hay lần lữa,
thì những câu hỏi lại sừng sững, vững vàng?
một thứ sớm mai thay đổi, một thứ vẹn nguyên đường dài,
có chăng nên chọn ghi nhớ những câu hỏi,
và nên thôi áp lực vì những câu trả lời?
“bài viết này có 24 câu hỏi.” là 391 từ của tuần thứ 24 trong thử thách 35 tuần viết liên-tục. bạn có gì muốn hỏi mình hông?
#wotn#vietdeuvahay#vietdenchet