mình bắt đầu nhuộm tóc lần đầu tiên vào những năm Đại học.
những lần đầu tiên nhuộm tóc của mình là những màu “quen thuộc”: đỏ rượu, cà phê, nâu đồng, sô-cô-la.
lý do bắt đầu? vì nhìn thấy mọi người xung quanh cũng đang nhuộm những màu đó. mọi người trông thật xinh. mình cũng muốn được xinh như mọi người.
nhưng dù đã nhuộm qua rất nhiều màu tóc “quen thuộc”, mình vẫn chưa bao giờ có cảm giác đó: cảm giác mình xinh.
chỉ đến khi mình chấm đốm màu đỏ lên tóc trong tấm hình sau chuyến đi Singapore/Malaysia đáng nhớ nhất nhì tuổi trẻ, mình mới lần đầu tiên thấy mình-xinh–thật-sự.
xinh một cách khiến mình cảm thấy tự-tin và khác-biệt.

mình bắt đầu ôm những suy nghĩ về việc hiện thực hóa “chấm đỏ” đó thành sự thật. lần ôm ấp đó kéo dài 1 năm.

ngày đầu nhuộm tóc thành những màu sắc không còn “quen thuộc”, mình đã viết lại những dòng này:
others: – why orange?
me: – because i think we may need some vitamin C.
there are days like this when i wish time can stop, but it will never.
so i choose to cover myself with courage, and just go.
______________
tại sao lại là cam?
tại chắc sẽ có lúc chúng mình cần Vitamin C.
có những ngày mình ước thời gian dừng lại, nhưng làm gì mà được?
nên thôi chọn tô lên mình chút can đảm và bước thôi.
màu tóc dăm ba bữa thì lại đen, chứ mà tuổi trẻ thì làm gì còn lấy lại được?
#tóc_cam_không_tham_lam
#tóc_cam_không_càm_ràm
màu cam của mình năm đó đã trở thành một làn sóng. đó cũng lần đầu tiên, mình thấy mình đang tạo được một giá trị tích cực nho nhỏ mà không cần phải nói bất cứ lời nào.
xunh quanh mình, nhiều người cũng bắt đầu vẽ lên mái tóc mình những màu sắc mới: xanh biển, hồng neon, tím khói.
màu sắc trên mái tóc kết nối chúng mình bằng những cách riêng:
là những cuộc trò chuyện vội trong thang máy “ê màu đẹp quá, em nhuộm ở đâu đấy?”
là những tin nhắn “ôi dùng dầu xả này cho màu tóc bóng đẹp hơn này.”
là những hành động nho nhỏ “ôi chị sờ thử vào tóc em được không?”, “ih hai đứa mình có màu tóc giống nhau phết nè, làm tấm hình selfie đi.”
và dù không có bằng chứng chứng minh, mình có một niềm tin mãnh liệt là: việc mang lên mình những màu tóc rực rỡ đồng thể hiện sự chân thật và cởi mở trong mình.
rằng mình không sợ bị đánh giá.
rằng mình sẵn sàng sống đúng những gì cho mình yêu thích và chọn tin.
và dẫu là việc nhuộm tóc đôi lúc là một khoản chi xa xỉ (và có thể là không cần thiết) để thể hiện này, mình chưa từng hối hận vì bất kỳ những lần nhuộm tóc nào (trừ lần nhuộm hồng Pastel nhưng dùng sai dầu gội nên bay màu ngay lập tức…).
vì đối với mình, mỗi mái tóc đều nhắc mình về những câu chuyện đặc biệt.
như câu chuyện của năm 2020 với màu xanh biển sâu (ocean grean) – màu tóc của Kaiou Michiru – Thủy Thủ Sao Hải Vương để mỗi ngày nhìn mình trong gương là một lần nhắc nhở bản thân mình câu bên dưới.

hay như câu chuyện hành trình đến Mỹ với bài học lớn “mình có thể nhuộm nhiều hơn một màu tóc”, hay là việc mình có thể có nhiều hơn một “danh tính” (identity).

5 năm sau lần chọn mang vào thế giới của mình nhiều màu sắc hơn với nhiều phần là cùng với màu tóc.
mình cũng dần cảm nhận rõ hơn cách mỗi màu tóc dường như cho mình được trở thành một tác phẩm mới – với những niềm tin lớn hơn, với những ấp ủ không còn chỉ là ấp ủ mà được hiện thực hóa rõ ràng nhờ có những lời nhắc nhở đồng hành mỗi ngày.
mình thật sự mong chờ câu chuyện của những mái tóc mới.