1 điều quan trọng khi yêu.

một nhỏ, bối cảnh.

mình chưa bao giờ nghĩ mình là một người yêu tốt.

kết luận này có được với nhờ 3 phần từ trực giác của một Mặt Trăng Xử Nữ (huhu), và 7 phần từ việc so sánh đối chiếu các hành động mà mình đã làm trong các mối quan hệ trước đây.

quá trình so sánh đối chiếu của mình thường sẽ bắt đầu với câu hỏi “nếu mình của hiện tại được đặt trong bối cảnh ấy, mình có sẽ hành động như vậy hay không?”.

nếu câu trả lời là có, mình kết luận hành động đó là – mình đã làm đủ tốt, ít nhất là với hệ quy chiếu là mình của hiện tại – gần 30 cái xuân xanh có ngọt có đắng.

nếu câu trả lời là có thể, mình kết luận hành động đó là – mình có thể làm tốt hơn.

nếu câu trả lời là không-bao-giờ, mình kết luận hành động đó là – mình tệ vãi.

và tỉ lệ câu trả lời “mình tệ vãi” lớn hơn “mình đã làm đủ tốt” và “mình có thể làm tốt hơn”.

nhưng cũng có lẽ nhờ vào tính hai mặt của niềm tin là “mình không phải là một người yêu tốt”, mình sẽ dành không ít thì nhiều thời gian để tìm hiểu, luyện tập và suy nghĩ và chuyện yêu.

hai nhỏ, một điều quan trọng khi yêu.

khi bắt đầu đọc sách, xem phim, nói chuyện (và trải qua, khụ khụ) đủ nhiều về chuyện yêu, mình nhận ra có một điều quan trọng mà rất-nhiều mối quan hệ xung quanh mình đều đề cập.

điều quan trọng này gói trong 4 chữ vàng:

“muốn gì – nói nấy.”

với câu đối lại là:

“nghe sao – hiểu vậy.”

hai câu tưởng chừng như đơn giản, nhưng thực hiện lại không hề dễ dàng, ít nhất – là đối với mình.

“muốn gì – nói nấy” chưa bao giờ là một thói quen được khuyến khích trong suốt hành trình thời thơ ấu của mình, vốn nhiều hơn là “nhường nhịn – không đòi hỏi.”.

“nghe sao – hiểu vậy” có cùng chung số phận, vốn nhiều hơn là “tinh ý – dò đường”.

và dù mình vẫn luôn trân trọng những “nhường nhịn – không đòi hỏi”, những “tinh ý – dò đường”, khi mình bước vào một quan hệ yêu đương, mình thường xuyên cảm thấy bức bối khi giữ những tâm thế và kỹ năng này.

“ừ thôi – mình phải nhường, không được đòi hỏi.”

“ơ tại sao bạn lại nói/hành động như thế này?”

“mình có đủ tinh ý để hiểu bạn chưa?”

và phải mất chắc là chục năm, khi mình thật sự cảm thấy mệt mỏi, bốn chữ “muốn gì – nói nấy” là cách mình trao cho mình sự tự do trong tình yêu – trong một mối quan hệ.

“mình muốn được đối xử như thế này.”

“mình đang thấy rất buồn.”

“mình cần được quan tâm nhiều hơn, cụ thể là —.”

cũng như, khi mình nói “mình ổn” – mình cũng mong đối phương thật sự hiểu và tin là “mình ổn.”

và ngược lại. khi đối phương nói “mình ổn” – mình cũng cần thật sự hiểu và tin là bạn ấy đang ổn.

ba nhỏ, đừng quên luyện tập.

mình luyện tập điều này bằng nhiều cách.

tự nhắc nhở bản thân.

chọn một hình ảnh đặt làm màn hình máy tính.

trò chuyện cùng bạn nhà: “này – từ bây giờ, mình sẽ luyện tập điều này – mong bạn kiên nhẫn với mình và nhắc nhở mình khi cần.”.

trên hành trình luyện tập, mình cũng dần tìm thấy sự cân bằng khi yêu.

bốn nhỏ, yêu.

mình luôn tin là – tình yêu bắt đầu với một cảm xúc nhưng được duy trì bởi rất nhiều niềm tin và nỗ lực.

niềm tin vào nhau và vào những gì mỗi người đang theo đuổi.

nỗ lực thấu hiểu – nhưng không rập khuôn – mà bao dung chào đón những “phiên bản” mới được cập nhật theo từng ngọn sóng của cuộc đời.

và nếu với mỗi lần cập nhật một phần mềm mới trên điện thoại, mình lại phải đọc những bản chia sẻ dài, mình mong mình và bạn sẽ nhớ là – dù là 1 năm, 10 năm, hay 50 năm nữa, mình cũng sẽ dành thời gian để nghĩ về việc mình muốn gì và đang nghe gì, hơn là mình sẽ nói gì và mình cần hiểu như thế nào.

chúc tất cả chúng mình được yêu và được vui khi yêu.


Leave a comment