mình là ai – và nếu vậy thì viết về mình hết bao nhiêu từ?

mình hay tự giới thiệu mình một người làm chuyên môn về thiết kế trải nghiệm và đa phương tiện hỗ trợ học tập. từ ngắn gọn hơn thế giới đang dùng là “Learning Designer”.

(851 từ) là số từ mình đã viết để mô tả về hành trình mình theo đuổi nghề này tại Linkedin.

có những huy chương. có những cái tên từng nằm trong cuốn nhật ký, đằng sau cụm từ “mình ước một ngày…”

nhưng mỗi khi mình sắp sửa nhấn chọn nút “lưu lại” những thay đổi mới trên Linkedin, câu hỏi “đó có phải là mình không?” vẫn sẽ vang lên đều đặn.

“còn chưa đến 1,000 từ, thật sự là ít vậy sao?”

“vậy… 14 792 từ thì sao?”

(14,792 từ) là số từ mà mình đã viết trên WordPress trong năm 2024. số lượng thực tế sẽ nhiều hơn, nhờ ơn những bài viết chỉ đăng ở Facebook mà (quên) không bưng sang chiếc hốc nho nhỏ này.

ở tuần thứ 39 của năm 2024, chỉ còn 13 tuần nữa là kết năm, mình đã viết được trọn vẹn 30 tuần về: những bài học mình chắt chiu mà có, những suy nghĩ âm ỉ theo mình mỗi đêm, những trải nghiệm mình may mắn đi qua, và những câu hỏi mà đôi khi mình vẫn chưa có lời giải.

có những bài viết mình không muốn đọc lại lần hai.
cũng có những bài viết chỉ muốn in ra dán đầy nhà để lúc nào cũng thấy.

có những bài viết chỉ dành cho riêng mình.
cũng có những bài viết là tâm sự gửi cho thế giới.

“đó có phải là mình không?” – câu hỏi lại vang lên một lần nữa.

trộm vía, lần này mình tìm được câu trả lời.

không.

vì nếu phải so sánh một cách lượng hóa,

10,846 ngày là số ngày mình sinh ra và tồn tại ở Trái Đất này,

và nếu mình mô tả mình của mỗi phút chỉ với một từ.

mình sẽ cần ít nhất mười lăm triệu sáu trăm mười tám nghìn hai trăm bốn mươi từ để viết về mình.

15 618 240.

và kể cả khi mình đang viết ra những dòng này, con số này vẫn đang không ngừng thay đổi.

sẽ thật là phiến diện, nếu nói rằng 851 từ kia, hay 14,792 từ nọ có thể phóng lên để nói rằng “mình là ai”.

chúng không đại diện cho điều gì cả.

mình cũng không nên – không cần tự trói mình lại bằng những gì mình đã viết ra.

vì mình là nhiều hơn thế.

vì “thiên hà” của mình vẫn đang có rất nhiều ngôi sao mới sản sinh ra, mỗi ngày, mỗi phút, mỗi giờ.

tuần thứ 30 của việc viết đều – dù là viết hay, hay viết đẹp, mình cảm nhận rõ bao giờ hơn hết cách mà mỗi bài viết như một ngôi sao nhỏ trong vũ trụ của mình.

có những mặt trời lan tỏa – nhưng cũng khiến mình dè chừng e sợ.

có những hành tinh chết – nhưng vẫn chứa đầy những tài nguyên quan trọng mà mình mong một ngày nào đó được khai thác thêm.

và hiếm, nhưng vẫn may là có, những hành tinh mang sự sống và hi vọng.

trong một viễn tưởng của bài viết này, mình sẽ bước lên tàu vũ trụ, bay xa thật xa, nhìn về thiên hà của mình để thử tìm câu trả lời cho câu hỏi “mình là ai?”.

câu trả lời mình tìm được?

mình là những sự lựa chọn, và những sự biết ơn.

rất biết ơn.

_________________________

“Sit right here, chill, level low
Close your eyes and just let it flow
Right next to me I hear your heartbeat-beat
When the dial turns up and the music starts playing
We don’t realize in this society
Doesn’t matter how your hair looks, or what they are thinking
Just, just what we are finding
– So Much More Than This / Grace VanderWaal


Leave a comment