[ENGLISH Translation below]
học bơi: điều gì xảy ra khi bản năng sinh tồn không được đánh thức?
_________________
dù sinh ra và lớn lên ở những thành phố biển, mình chưa từng học bơi và biết bơi. mãi đến những năm đầu tiên của Đại Học, mình mới lần đầu phải cắn răng đi học bơi theo yêu cầu bắt buộc của trường.
mình có từng rất hào hứng.
hồ bơi mình từng học là loại hồ bơi thi đấu.
buổi thứ nhất – học kỹ thuật thở nước.
buổi thứ hai – học kỹ thuật nổi.
sau khi chia sẻ về các kỹ thuật, giáo viên của mình nhấn mạnh vào việc hãy tập “kích thích bản năng sinh tồn” khi học bơi.
để chứng minh cho tính “bản năng sinh tồn” đó. giáo viên đã thình lình đẩy mình – đứa đứng gần rìa hồ nhất, xuống hồ. đoạn hồ đó sâu khoảng 2 mét. giáo viên sau đó cầm một cây gỗ dài nhứ mình bám vào cây.
gần 10 năm kể từ lần học bơi đó, những vụn ký ức không rõ ràng của mình chỉ còn lưu lại: cảm giác sợ hãi. cảm giác từng ngụm nước hồ bơi tràn vào cổ họng. cảm giác mắt lờ mờ, tối đen. cảm giác tay chân mất kiểm soát chìm dần. cảm giác muốn sống và dùng hết sức để nắm lấy cây gỗ dài.
và mình chìm dần, mất ý thức trong giây lát trước khi được giáo viên kéo lên bờ.
…
mình đã nỗ lực học bơi thêm hai lần nữa theo lời rủ rê của những người bạn. nhưng mỗi lần mình bước đến độ sâu mà chân không thể chạm được, nỗi sợ từ lần học bơi đầu tiên lại quay lại. căng thẳng. thở dốc. tay chân mất kiểm soát.
khi bản năng sinh tồn của mình không được đánh thức, một bản năng sinh tồn mới trong mình bắt đầu hình thành: tránh-nước-ra.
gần 10 năm kể từ lần học bơi đó và sau rất nhiều cân nhắc, mình lại bắt đầu học bơi. lần này, mình học được đến buổi thứ 10 và lần đầu tiên cảm thấy có thể tận hưởng việc bơi lội.
những điều mình cân nhắc khi quyết định học bơi là:
1. hồ bơi của nơi mình học có độ sâu từ 1m5 đến 1m6. bất cứ lúc nào mình cảm thấy bất an, mình luôn có thể chạm chân xuống đáy hồ.
2. người học cùng mình là người có cùng nỗi sợ nước với mình. mình và chị có thể cảm thông và kiên nhẫn với tốc độ của nhau.
3. người đồng hành hướng dẫn mình là một người tuyệt vời với trường phái:
“quan trọng là bạn phải cảm thấy an toàn trong nước trước đã”,
“ê bạn hay tự tăng độ khó quá, bạn làm đúng những gì mình bảo thui nhé, những cái khác từ từ.”
“chỉ khi bạn đã cảm thấy an toàn và quen với kỹ thuật này, thử lồng ghép một hai nhịp của kỹ thuật mới thay vì sang kỹ thuật mới”.
“mình chỉ có thể quan sát và xử lý kỹ thuật tương đối cho bạn. bạn hãy thử điều chỉnh biên độ, nhịp độ theo nhiều cách khác nhau để tìm ra cách mà mình thoải mái nhất. cơ thể này là của bạn mà, tập quan sát và để ý hơn đi.”
là một cháu bé ngoan từng cày nát vài quyển sách khác nhau về tâm lý người học và giảng dạy, mình cảm thấy mỗi giờ học bơi đều là một cơ hội để mình kết nối những gì mình từng học với thực tế.
mình nhìn thoáng hơn và tôn trọng cách mà mỗi người chúng mình học bơi một cách khác biệt. mình cũng cho phép mình được học chậm, vì điều đó là cần thiết.
mình nhìn sâu hơn về mình, cho phép mình được thiết kế môi trường học bơi được cá nhân hóa dành cho riêng mình. mình cũng trân trọng hơn các nỗ lực giảng dạy phù hợp.
và cuối cùng là – mình luyện tập mọi thứ có chủ đích hơn, với niềm tin vững vàng hơn.
Title: learning how to swim, or what might happen if my survival instinct never awakens?
while being born and raised in coastal cities, i had never learned or known how to swim. it wasn’t until my early university years that i first reluctantly took swimming lessons following my university’s mandatory requirement.
i still vividly remember how i started learning to swim, filled with lots of excitement.
the pool where I learned was designed for professional swimming, hence, it was (crazily) deep one.
in the first session, I learned about breathing techniques. in the second session, i learned about some starting movement.
for the third session, the teacher mentioned something about the importance of “stimulating the survival instinct” when learning to swim.
and to prove that, the teacher suddenly pushed me—the one standing closest to the pool edge—into the pool.
the teacher then pull out a long stick to hold onto and yelled at me to “swim to that stick.”
nearly 10 years since that swimming lesson, my vague memories only retain:
the feeling of fear.
the sensation of pool water flooding into my throat.
the blurry, dark vision.
the feeling of losing control of my limbs as I gradually sank.
the desperate desire to live and the struggle to grasp the long stick.
and my survival instinct wasn’t awakened. not at all.
as i started drowning, the teacher have to jump to the pool and get me to the edge.
…
i cried so much as i left the pool, knowing that a new survival instinct began to form within me: to stay-away-from- water.
years later, i tried to learn swimming two more times with by friends.
but each time I stepped into a depth where my feet couldn’t touch, the fear from the first swimming lesson resurfaced. tension. heavy breathing. loss of control in my limbs.
years today, i started learning to swim again. this time, I made it to the tenth session and for the first time felt I could enjoy swimming.
surely – i got a new teacher. and i am better with personalizing my learning environment.
what i did consider:
- psychological safety: the pool depth at the place i was learning ranged from 1.5 to 1.6 meters. whenever I felt uneasy, I could always touch the bottom.
- peer: my fellow learner shared my fear of water. we could empathize and be patient with each other’s pace.
- tutor: i am lucky enough to have a tutor that advocate:
“It’s important that you feel safe in the water first,” – psychological safety.
“Hey, don’t make it too hard on yourself, just do exactly as I say, the rest can wait.” – deliberate practice/ constant & quality feedback.
“Only when you feel safe and familiar with this technique, try integrating a stroke or two of a new technique instead of switching entirely.” – – deliberate practice/measure & reinforce
“I can only observe and adjust your technique to a certain extent. Try adjusting the amplitude and rhythm in various ways to find what’s most comfortable for you. It’s your body, learn to observe and pay more attention.” – motor skills/ experimental learning
(yes – every single swimming lesson was an opportunity to connect what I had learned on learning psychology!)
months after learning about learning sciences, i am forever grateful for the great conversations that explain, and heal.
i gained a broader and more respectful perspective on how each of us learns to swim differently.
i allowed myself to learn slowly, as it was necessary.
i delved deeper into myself, allowing myself to design a personalized swimming learning environment.
i appreciated more the efforts of thoughtful instruction.
and finally – I practiced everything more purposefully and deliberately, with much stronger conviction.
